Chàng trai đi phượt khắp Việt Nam bằng ‘xe lăn’: Tạo ra điều kỳ diệu cho chính mình, tự tay làm nên khu vườn nhỏ mơ ước

Photo of author
Written By admin

[ad_1]

(Chọn khéo) – Căn bệnh dị dạng mạch máu tủy sống đã lấy mất khả năng đi lại của Phan Vũ Minh ở tuổi 20, nhưng không thể dập tắt niềm tin yêu vào cuộc sống, ý chí vươn lên của chàng trai này. Từng có thời gian tự thu mình trong bốn bức tường, nhưng sau đó anh Minh đã tìm được niềm vui cho mình qua những chuyến đi và khu vườn nhỏ của mình.

“Cú sốc” ở tuổi đẹp nhất đời người

Ở tuổi 20 đầy ước mơ, hoài bão, tuổi đẹp nhất của đời người, Phan Vũ Minh (sinh năm 1991, hiện sống ở Vĩnh Long) nhận tin “sét đánh” rằng đôi chân của mình không thể đi lại được nữa. Năm 12 tuổi, Minh được chuẩn đoán mắc căn bệnh dị dạng mạch máu tủy sống. Căn bệnh này khiến đôi chân của cậu bé 12 tuổi khi ấy cứ yếu dần đi.

Phan Vũ Minh chia sẻ: “Lúc phát bệnh, chân mình yếu dần, việc đi lại trở nên rất khó khăn. Nhưng không vì thế mà mình nghỉ học, mình vẫn đi học đủ không nghỉ một buổi. Nhưng cơn đau nhức làm cho cơ thể mình mệt mỏi, khó chịu trong thời gian dài, khiến mình mất tập trung”.

Những ngày còn đi học, Minh là người cuối cùng rời khỏi lớp. Mỗi lần lên, xuống cầu thang, anh phải bám vào tường để đi. Mặc dù đã mổ và điều trị nhiều lần nhưng đến năm 20 tuổi, đôi chân của anh không thể đi lại được nữa.

Khi mới biết đôi chân của mình không thể đi lại được, Minh rơi vào trạng thái khủng hoảng, chán chường và mặc cảm. Anh chia sẻ: “Lúc ấy, mình cảm thấy rất cô độc. Mình không thể làm gì được với chính đôi chân của mình. Mình tự thu mình trong bốn bức tường, không tiếp xúc với ai. Mình luôn cố gắng tập luyện để tìm lại đôi chân có thể đi lại được ngày xưa. Cho đến một ngày, bác sĩ nói với mình rằng, hãy hoà nhập với cuộc sống và chờ một điều kỳ diệu xuất hiện. Mình biết, mình không còn cơ hội để đi lại được nữa, chỉ có chờ điều kỳ diệu nào đó xảy ra thôi. Vậy tại sao mình không tự tạo ra những điều kỳ diệu cho chính mình?”.

Bước qua khỏi nỗi thất vọng, buồn bã, chấp nhận “một người bạn mới” sẽ đồng hành cùng mình là chiếc xe lăn, Minh bắt đầu hành trình đi tìm những điều kỳ diệu cho bản thân. Anh quyết định rời Sài Gòn, chuyển về Vĩnh Long sinh sống và bắt đầu công việc buôn bán hoa hồng leo.

“Mình bán rất chạy và giá của hoa hồng leo lúc ấy cũng cao nên mình lãi được kha khá. Từ việc có lãi, mình quyết định làm một chiếc xe dành riêng cho chính mình để đi lại và chở hàng. Sau khi chiếc xe xong, mình lại muốn đi đây đi đó bù lại những ngày tháng tự giam mình trong nhà”, Minh bộc bạch.

Nhưng với Minh, việc thực sự “bước ra ngoài” khi ấy không phải một chuyện dễ dàng. Minh cho biết, anh phải đối diện và vượt qua sự mặc cảm của bản thân, anh vẫn sợ mọi người nhìn mình. Dần dần, ra ngoài nhiều, tiếp xúc với mọi người, Minh mới thấy ổn hơn.

Những chuyến đi trên “chiếc xe lăn” đặc biệt

Để bù lại những ngày tháng mặc cảm, tự thu mình trong nhà, Minh bắt đầu thực hiện những chuyến đi. Khi có thời gian rảnh, anh đi khám phá các tỉnh thành trong nước. Tính đến nay, anh đặt chân đến rất nhiều tỉnh thành, gồm: Cà Mau, Bạc Liêu, Kiên Giang, An Giang, Cần Thơ, Hậu Giang, Sóc Trăng, Đồng Tháp, Trà Vinh, Bến Tre, Tiền Giang, Long An, Bình Dương, Đồng Nai, Lâm Đồng, Đà Lạt, Khánh Hoà, Hội An, Đà Nẵng…

Tất cả những chuyến đi này, Minh đều tự đi bằng “chiếc xe lăn” đặc biệt, dành riêng cho chính mình. Khi anh quyết định có những chuyến đi như vậy, Minh cho biết, không ai tin anh có thể đi được như vậy.

“Vì những chuyến đi này quá khó và nguy hiểm với mình nên không ai tin mình có thể làm được. Gia đình, bạn bè cũng khuyên không nên đi nhưng mình đã thuyết phục và chứng minh cho mọi người thấy những gì mình làm, cách mà mình chạy xe là rất an toàn”, Minh nói.

Minh cho biết, những chuyến đi đã đem lại cho anh rất nhiều thứ, đặc biệt là niềm vui và sự thoải mái khi thấy mình có thể tự do đi khám phá, học hỏi được nhiều điều và quen biết nhiều người hơn.

“Mọi người còn cảm thấy mình đang truyền cảm hứng cho họ. Khi đi như vậy trên đường mình gặp rất nhiều người ra những ký hiệu like hay dành cho mình những lời khen. Mình thấy rất vui và cúi đầu cảm ơn họ. Mình tin chắc họ cảm thấy được mình đã cố gắng tới mức nào và qua đó họ cũng sẽ có suy nghĩ tích cực hơn trong cuộc sống”, Minh chia sẻ.

Trên hành trình xê dịch của mình, anh Minh có rất nhiều trải nghiệm, kỷ niệm. Kỷ niệm đặc biệt nhất với anh là đã thực hiện được lời hứa lên thăm người chú ngày trước nằm chung phòng bệnh.

“Ngày hai chú cháu còn nằm chung một phòng bệnh, mình nói với chú rằng, khi nào hết bệnh thì mình sẽ lên thăm nhà chú. Trước đó, mình cứ nghĩ là đó sẽ mãi chỉ là lời hứa vui thôi chứ thực hiện được điều này thật viển vông. Nhưng không ngờ mình đã thực hiện được lời hứa. Bây giờ mình chạy từ Vĩnh Long lên Đà Lạt liên tục, rồi chạy đến nhà chú chơi và ở lại mười mấy ngày. Mọi người trong gia đình chú đều coi mình như con cháu trong nhà, rất thương mình. Đến ngoại 90 tuổi rồi, lâu lâu cũng gọi hỏi thăm mình, nói mình lên Đà Lạt thăm ngoại”, anh Minh nói.

Khi mới bắt đầu các chuyến đi, anh Minh gặp phải không ít những sự cố, tình huống khó xử lý. Anh chia sẻ: “Lúc mới có những chuyến đi đầu tiên đi Đà Lạt, mình nhớ, có lần mình bị mất phanh khi xuống đỉnh LangBiAng. May là khi ấy mình bình tĩnh xử lý. Rồi còn những khi nổ bánh xe, muốn thay phải đi tìm rất nhiều chỗ. Hay có lần mình bị hết xăng ở đèo, trời thì tối, lạnh đến nỗi mình phải lấy chăn quấn khắp người cho đỡ lạnh, đợi lâu lâu mới có xe đi qua”.


Trên mỗi chuyến hành trình, anh Minh phải sắp xếp rất cẩn thận thời gian nghỉ ngơi của mình để cơ thể không bị mất nước, mỏi mệt, tránh tình trạng ngồi lâu bị tỳ đè. Bởi vậy, mỗi khi có kế hoạch đi đâu, điều mà anh chuẩn bị đầu tiên đó là sức khỏe. “Trước khi lên kế hoạch cho chuyến đi, mình tập thể dục mỗi ngày cho có đủ sức khoẻ. Tiếp theo mình mới sắp xếp lịch đi, những nơi mình cần đến, món mình nên ăn thử. Còn về chi phí thì mình đã có một khoản riêng phục vụ cho đam mê du lịch rồi. Còn có những chuyến theo cảm hứng thì mình không chuẩn bị gì nhiều”, anh Minh nói.

Nhờ những chuyến đi, anh Minh thấy được cuộc sống thật ý nghĩa và có rất nhiều thứ để học hỏi khám phá. Thay vì cứ ôm nỗi buồn và lòng trách cứ với số phận, hãy cứ sống thật vui vẻ vì cuộc sống chỉ có một.

Trên chiếc xe lăn, hàng ngày chăm cây, trồng rau, tạo nên khu vườn nhỏ

Khi quyết định về quê bắt đầu một hành trình mới, mẹ của Minh cũng về cùng để chăm sóc con trai. Từ ngày chuyển về Vĩnh Long sinh sống, cuộc sống của anh ở đây gắn liền với sân vườn, thiên nhiên. Vốn thích trồng trọt và chăm sóc cây cối, Minh tận dụng số chậu nhập về dùng cho việc kinh doanh còn thừa để trồng rau. Vừa thấy vui lại vừa có nhiều rau sạch ăn nên Minh mở rộng khu vườn với đủ loại rau như hiện nay.

Trên mảnh đất rộng 800m2 của gia đình mình, anh dành ra 60m2 để trồng các loại rau, củ, quả khác nhau. Hàng ngày, trên chiếc xe lăn, anh ra vườn tự tay chăm cây, trồng rau và thu hoạch rau, quả.

Với việc làm vườn, dù có cả sự hỗ trợ của mẹ, Minh cũng gặp phải không ít khó khăn. Khi di chuyển ra vườn, vì 2 tay phải điều khiển xe lăn nên anh phải đặt chậu và những dụng cụ làm vườn lên người. Mỗi lần trồng, bắt sâu hay tỉa rau, Minh đều phải cúi người xuống. Nhiều lúc cúi quá lâu, hai đầu gối tì vào nhau chặt, cọ xát làm anh bị trầy da, chảy máu. Do cúi xuống quá nhiều nên đôi lúc Minh bị chóng mặt, xây xẩm mặt mày.

Dành nhiều công sức, tỉ mỉ chăm sóc khu vườn nên vườn rau này của Minh tươi tốt quanh năm. Có khu vườn rau nhỏ này nên mẹ con anh Minh nhiều năm nay không phải mua rau ngoài chợ, thỉnh thoảng anh còn đem biếu hàng xóm. Với Minh, việc làm vườn còn đem lại cho anh nhiều niềm vui.

Sau tất cả những điều mà bản thân phải trải qua, Minh vẫn luôn tin vào một điều: “Bạn có thể lựa chọn cách sống cho cuộc đời mình, cứ sống theo cách mà bạn tin và tin vào chính bản thân mình. Cứ kiên trì phấn đấu vì những điều tốt đẹp, một ngày nào đó mình sẽ nhận được phúc lành”.

Ảnh: FBNV

Theo Trí thức trẻ

Leave a Comment