Cô gái mù và hành trình trở thành thợ trang điểm đặc biệt đầu tiên ở Trung Quốc: Khám phá bóng tối để tìm thấy ánh sáng!

Photo of author
Written By admin

[ad_1]

(Chọn khéo) – “Tôi hy vọng các bạn có thể thay đổi vẻ ngoài để mở rộng tâm hồn, chấp nhận bản thân”, Tiêu Giai chia sẻ.

Giống như thợ trang điểm bình thường khác, Tiêu Giai cũng có chiếc rương trang điểm đựng đầy chai lọ, son phấn.

Nhưng có một điểm khác là: Trên mỗi chai, lọ, thỏi son đều có dán một miếng giấy, bên trên là dòng chữ dành riêng cho người mù, giúp Tiêu Giai nhận biết chính xác từng loại.

Năm 23 tuổi, lần đầu tiên Tiêu Giai cầm hộp phấn bôi lên mặt sau thời gian dài đôi mắt mất đi ánh sáng. Cô nói với người chồng tên Thái Thông: “Mắt không nhìn thấy, nhưng có thể học trang điểm nhỉ?”.

Đến nay, tất cả đã có đáp án.

Một là thi vào học viện Mỹ thuật, hai là lao mình vào tàu hỏa

Năm 9 tuổi, Tiêu Giai đi đường ban đêm thường giẫm vào các con mương nước. Bố mẹ chỉ cho rằng điều này hoàn toàn bình thương vì bản chất con nít hiếu động. Nhưng họ nào biết, Tiêu Giai không thể nhìn thấy rõ mọi vật.

Lên cấp ba, tình trạng của Tiêu Giai càng trầm trọng hơn. Đôi mắt không chỉ mờ trong buổi tối mà ngay cả ban ngày cũng không thấy rõ. Thế giới trước mắt của cô gái giờ đây chỉ là một màn sương mờ che phủ.

Tiêu Giai cố gắng chịu đựng một thời gian, xin phép cô giáo đổi chỗ ngồi lên bàn đầu. Nhưng tốc độ mất đi ánh sáng của đôi mắt ngày một nhanh hơn. 

Gia đình tức tốc đưa Tiêu Giai đi bệnh viện. Trước ngày đi viện, cô gái đã viết trong cuốn nhật ký: 

“Nếu như chữa được thì mình sẽ đi thi học viện Mỹ thuật Trung ương. Nếu không trị được thì mình sẽ lao mình vào đường ray xe lửa”.

Cô gái vừa viết vừa khóc, nước mắt ướt cả gương mặt đầy nét thanh xuân mới lớn, nhưng dòng chữ trong cuốn nhật ký trên bàn lại nhạt nhòa mù sương.

“Võng mạc bị tổn thương, sau năm 20 tuổi, em sẽ hoàn toàn bị mù”. Câu nói của bác sĩ như tiếng sét ngang tai, dường như đánh tan cả kỳ vọng tương lai của Tiêu Giai. Ít ai biết, Tiêu Giai đã học mỹ thuật được 6 năm, giờ đây đôi mắt chuẩn bị mất đi ánh sáng, mọi công sức xem như tiêu tan. 

Viễn cảnh sau khi mất đi ánh sáng 

Đã không ít lần, Tiêu Giai nghĩ đến chuyện kết liễu cuộc đời, nhưng cô không thể bỏ lại bố. Sau khi có kết quả chẩn đoán về đôi mắt không bao lâu, bố mẹ ly hôn, cô quyết định sống cùng bố. 

Bố đã nói một câu khiến cô nhớ mãi: “Giai Giai, bất kể ra sao, bố luôn yêu thương con”.

Mặc dù thương cha nhưng Tiêu Giai không biết phải sống ra sao để bản thân có thể vui vẻ và tìm thấy ý nghĩa.

Áp lực trong lòng, cùng với đôi mắt ngày một mờ đi, Tiêu Giai bắt đầu ăn uống không kiểm soát, cân nặng lên đến 75kg. Cô gái đã từ bỏ chính mình!

Mãi đến một lần, Tiêu Giai trông cửa hàng giúp bố, một người đàn ông trung niên vào quán gọi cô bằng “dì”. Tiếng gọi này đã khiến cô gái chợt tỉnh khỏi giấc mộng. 

Giảm cân, đây chính là sự thay đổi tích cực đầu tiên của Tiêu Giai. Quả nhiên, cân nặng được giảm xuống còn 45kg. Cô gái vì thế mà tự tin hơn rất nhiều.

Nhờ vào mạng xã hội phát triển, Tiêu Giai biết được thế giới này có rất nhiều người mù. Từ đó, ý nghĩ quyên sinh dần biến mất. Cô gái bắt đầu kỳ vọng vào tương lai, tiếp tục sự nghiệp học tập.

Sau đó, Tiêu Giai nhập học vào trường dành cho người mù ở Nam Xương. Nhưng hiện thực lại không hề vui vẻ như vậy, giáo trình học không như cô nghĩ. Sau khi tốt nghiệp, cô gái chỉ có thể làm việc trong trung tâm dịch vụ mát-xa. Nhìn nhận lại mọi thứ, Tiêu Giai quyết định về quê.

Ngồi chuyến tàu hỏa 19 tiếng đến Bắc Kinh 

Về quê, dưới sự trợ giúp của bố, Tiêu Giai mở một tiệm mát-xa, tự làm chủ. Cô sử dụng tay nghề của mình để làm ăn chân chính. Thế nhưng đời không như mơ, việc kinh doanh không hề thuận lợi.

Hiện thực đau khổ, Tiêu Giai chỉ đành gửi gắm sự cô độc của mình vào con chữ, sau đó gửi đến tạp chí chuyên viết về người khuyết tật “Hữu Nhân”. 

Tại đây, Tiêu Giai đã quen được chồng hiện tại là anh Thái Thông, cũng là người khiếm thị.

Ở vị trí ghế dành cho người khuyết tật, Tiêu Giai mang theo hành lý đơn giản, ngồi 19 tiếng đến Bắc Kinh.

Người mù cũng có quyền được làm đẹp 

Mùa xuân năm 23 tuổi, Tiêu Giai đến Bắc Kinh. Thời điểm này, cô phụ trách trang mục Phụ nữ khuyết tật của tạp chí “Hữu Nhân”, thỉnh thoảng còn được mời tham gia các buổi lễ, cuộc họp.

Gọi điện về nhà để khoe cuộc sống mới ở Bắc Kinh, Tiêu Giai bị dội cho gáo nước lạnh: “Giai Giai, sao con tàn tạ vậy, ở Bắc Kinh không ổn sao?”.

Đến đây, Tiêu Giai mới nhận ra, cô không hề trang điểm – thứ dường như đã bị lãng quên trong tiềm thức của cô.

Cuối năm, Tiêu Giai trở thành người mẫu trang điểm trong bữa tiệc lớn của công ty. Với lớp trang điểm trên mặt, Tiêu Giai được khen ngợi không ngớt: “Em trang điểm lên trông rất xinh đẹp”.

Niềm hứng thú trong lòng trỗi dậy, Tiêu Giai nhờ thợ trang điểm dạy cho mình nhưng bị khéo léo từ chối. Điều này cũng dễ hiểu vì người mù làm sao có thể học trang điểm? 

Không bỏ cuộc, Tiêu Giai mua mỹ phẩm về tự trang điểm cho mình. Đương nhiên, thành quả ban đầu xấu xí không thể tưởng nổi. Nhưng bất kể kết quả ra sao, cô đều luôn cảm thấy vui vẻ và tự tin. 

Tiêu Giai đăng ký khóa học trang điểm, vừa nghe giảng vừa sờ các bộ phận trên gương mặt mình để cảm nhận.

Năm 2015, Tiêu Giai biết đến Vlogger tên Lucy, là người khiếm thị đến từ vương quốc Anh. Cô không chỉ biết tự trang điểm cho mình, mà còn livestream dạy trang điểm, giới thiệu cho mọi người các loại mỹ phẩm khác nhau.

Lucy đã truyền cảm hứng và động lực cho Tiêu Giai. Cô hạ quyết tâm: Nhất định phải học được cách trang điểm cho người khác và dạy những người bị khiếm khuyết cách trang điểm!

Tiêu Giai phân biệt các loại mỹ phẩm dựa vào hình dáng bao bì và chất liệu khi sờ vào da tay. Đôi tay cảm nhận thay thế đôi mắt. Thế là Tiêu Giai đã làm được.

Thật vậy! Mắt mù nhưng trái tim không mù. 

Lần đầu tiên Tiêu Giai trang điểm cho người bạn bị khiếm thị khác là vào thời điểm công ty tổ chức tiệc cuối năm. Ai cũng trầm trồ khen ngợi tài nghệ của Tiêu Giai.

Năm 2016, Tiêu Giai được nhận vào công ty trang điểm, trở thành cố vấn trang điểm người mù đầu tiên của Trung Quốc. 

Ngoài những buổi dạy trên bục giảng, cô còn mở các khóa học online dành cho những người khiếm thị. 

Vì không thể nhìn nên cách biểu đạt ngôn ngữ phải rõ ràng, chuẩn xác. Cũng vì bản thân Tiêu Giai đã bước trên con đường này nên cô biết phải làm sao để những người giống mình học tập một cách dễ dàng nhất. 

“Tôi hy vọng các bạn có thể thay đổi vẻ ngoài để mở rộng tâm hồn, chấp nhận bản thân”, Tiêu Giai chia sẻ.

Ngoài trang điểm, Tiêu Giai còn làm huấn luyện Yoga và Taekwondo, trở thành một người mẹ bình thường và mới thi được chứng chỉ lặn biển năm 2021.

Tiêu Giai hỏi: “Tại sao con người sợ bóng tối?”.

Cô tự đưa ra câu trả lời: “Có lẽ vì sợ những điều mình chưa biết mà thôi”.

(Nguồn: Sohu)

Theo Trí thức trẻ

Leave a Comment